090.490.7252



Thảo Mộc trên chương trình 'Câu chuyện đầu tư' - Kênh InvestTV Nổi bật

Chương trình kể về chặng đường chông gai của Thảo Mộc.

Invest TV muốn giới thiệu với quý vị và các bạn một thạc sĩ nông nghiệp người đã kiên trì theo đuổi ước mơ của mình để có được những thành công bước đầu như ngày hôm nay. Những gì mà chị tạo dựng như ngày nay thì chị đã phải trả giá và trải qua rất nhiều khó khăn. Đó là chị Mai Thị Tấn, người phụ nữ được gọi với cái tên trìu mến - người phụ nữ đỡ đầu cho loài cây trồng xóa đói giảm nghèo, cây hibiscus. Xin mời quý vị và các bạn cũng gặp gỡ chị trong phóng sự sau:


Chúng tôi tới thăm cơ sở sản xuất của chị Tấn ở Lệ Chi, Gia Lâm, Hà Nội, và được mời nếm thử trà, rượu, siro, mứt làm từ đài quả Hibiscus (còn có tên gọi là hồng hoa). Bạn có thể hấp dẫn bởi cái vị chua thanh thanh dễ chịu và cái màu đỏ đẹp hơn cả màu dâu tây của thức uống này. Dù bạn còn ngạc nhiên về cái tên Hibiscus nghe còn rất lạ tai, nhưng với sự nhiệt tình của chủ nhà và qua câu chuyện mà bà kể mới thấy hết được sự say mê ở người phụ nữ này. Bởi việc đưa Hibiscus về trồng tại Việt Nam là một điều không hề đơn giản. Nó là cả một câu chuyện dài và những khó khăn.

Chị Mai Thị Tấn: "Cái cây Hồng Hoa này xuất thân từ Trung Mỹ, Bắc Phi, từ Sudan. Nó được một giáo sư người Đức tên là Jnoen đưa vào Việt Nam từ năm 1992. Bắt đầu là vào Tổng Công ty Xuất khẩu Lâm đặc sản và chúng tôi đã được giao những hạt giống đầu tiên do giáo sư Jnoen đưa vào. Sau 6 tháng, cây đơm hoa và có quả thì thấy nó có một màu đỏ rực rỡ và lúc đó tôi bắt đầu pha thử trong các loại dung môi. Và rất tình cờ tôi phát hiện nó tan trong nước, mà khi nó tan trong nước thì có một màu đỏ rực rỡ, mà nó rất chua khi tôi nếm. Tôi bắt đầu quyết tâm đi tìm hiểu tài liệu và trên cơ sở có được cái tài liệu như vậy, tôi đã trở nên mê hoặc vì nó, và không có khả năng dứt ra khỏi nó."

Thế nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó mà chị đã gặp rất nhiều khó khăn trên con đường đưa hibiscus ra ngoài thị trường.

Đó là khó khăn trong việc tiêu thụ sản phẩm

Bước ra từ phòng thí nghiệm, chị Mai Thị Tấn đã phải học những bài học đầu tiên trên con đường kinh doanh của mình làm sao cho sản phẩm của mình tồn tại.

Khó khăn trong việc một nhà khoa học đi tìm nguồn vốn để xây dựng quy trình sản xuất cho mình:

Là lần đầu tiên được uống những giọt rượu nguyên chất như thế này. Mặc dù ko phải là người uống được rượu nhưng tôi thấy nó rất là ngon và dễ uống. Tôi thấy rất lạ một sản phẩm ngon như thế này tại sao lại không được thị trường biết đến, hay còn điều gì khó khăn nữa chăng. Thì được nghe chị Tấn tâm sự: "Nó được đến thị trường Việt Nam năm 1999. Có điều vì chúng tôi là cơ sở uy tín nên chưa có tiền để quảng cáo nhiều. Quy trình để có vang ngon thì phải có những người phải thật yêu quý nó như những đứa con của mình, nó nhức đầu, nó sổ mũi thì phải biết, phải khắc phục, chữa bệnh cho nó ngay. Tôi làm một sản phẩm cực kì mới, làm từ một quả mà cả nước không biết tới mà trải qua từ quy trình trồng rồi hái đều rất lạ lẫm. Từ không có lãi ngay nên khi tôi mang quyết toán thuế qua 20 ngân hàng đều bị từ chối và cuối cùng tôi phải bán nhà để đầu tư công nghệ và các vấn đề khác cho công ty."

Khó khăn trong việc nhân giống cây hibiscus:

Là người mẹ đỡ đầu của cây hibiscus tại Việt Nam, chị Mai Thị Tấn đã trở thành một người nông dân thực thụ khi ăn cùng nông dân, ngủ cùng nông dân và trực tiếp mang hạt giống đến cho người nông dân gieo trồng để giờ đây những hạt giống hibiscus này trở thành nguồn sinh kế cho họ. Chị Mai Thị Tấn nói: "Tôi viết quy trình trồng cho họ, bố trí trồng thành nhiều ô khác nhau. Ô này thì bón phân, ô này thì không bón phân, ô này thì cấu ngọn, ô này thì không cấu ngọn, ô này thì dùng chất kích thích đậu quả để có đối chứng giữa cái không và có để xem năng suất như thế nào. Sau đó tôi thuyết phục được người nông dân và đưa quy trình họ." Nhưng thành công chưa hẳn đã tìm đến với chị. Khi ra được sản phẩm người nông dân lại tìm ra thị trường khác để bán ra giá cao hơn. Nhưng nó không khiến chị Tấn nản lòng và bỏ cuộc bởi chị hiểu người nông dân còn nhiều vất vả.

"Tôi nghe tiếng vang mình thổn thức
Rệu rã cồn cao rồi biến thành hơi
Trời oi bức trong nhà hầm hập nóng
Vang kêu gào rồi rên rỉ khóc than.

Ôi hỡi còn đâu sự trong trẻo dịu êm
Vang vẩn đục vì sao em vẩn đục
Để người đời xa lánh lại mỉa mai
Đau thắt lòng tôi nhìn em ái ngại
Vừa trách mình vừa tủi cực đắng cay

Ôi vang hỡi tôi cùng em sống mãi
Và cùng em chia ngọt với sẻ bùi
Tôi cùng em tới cùng trời cuối đất
Để chúng mình vượt lên mọi chông gai

Mong giông tố qua đi sự bình yên trở lại
Vang lại ngon lành, trong trẻo, dịu êm
Lại tỏa sáng với hương thơm ngào ngạt
Đến với mọi người đến với sự bình yên

Vang hỡi vang ơi em có biết
Tôi đã đi qua cơ hàn, đi qua mất mát
Đi qua gian lao, đi qua khao khát
Qua mặn mòi, chua chát để có em
Cho mỗi ngày càng mỗi hiểu thêm
Biết sống, biết yêu,
HIểu được em có bao giờ đơn giản."

Chị làm tất cả âm thầm đều vì một lí do duy nhất là tình yêu đối với cây hibiscus và đó là lí do giúp chị vượt qua bao khó khăn và đạt được thành công bước đầu như ngày hôm nay.

 

Theo Invest TV